Món ngon mỗi ngày - Bò hầm tiêu xanh - Thơm ngon
May 01, 2015
Foody
Nguyên liệu:
500g thịt bắp bò, 1 củ cà rốt, 2 nhánh tiêu xanh, 1 hộp nhỏ cà chua xay sẵn, 1 thìa súp pa-tê, 1 thìa cà phê bột mì hay bột bắp, Gia vị: Muối, hạt nêm, đường, nước mắm, hành khô, dầu điều.
Thực hiện:
Tiêu xanh rửa sạch, đập dập. Bắp bò rửa sạch, cắt quân cờ to vừa ăn, ướp vào một thìa nhỏ dầu ăn, nửa thìa muối, một thìa súp cà chua xay sẵn, hạt nêm, tiêu xanh, trộn đều, ướp khoảng 30 phút đến 1 tiếng.
Cà rốt rửa sạch, cắt quân cờ vừa ăn, cho cà rốt vào chảo, rán vàng. Đun nóng một ít dầu điều, phi hành thơm, cho thịt bò vào xào săn lại. Tiếp theo, cho phần cà chua xay vào, thêm nước lọc hay nước dừa tươi, đun sôi, hầm đến khi thịt bò mềm.
Bột mì cho ra bát, hòa với một ít nước để bột mì tan. Thịt bò khi hầm, cho pa-tê vào đun, đun sôi khoảng 5 phút, nêm nếm gia vị lại cho vừa ăn. Cho tiếp cà rốt vào đun cùng, hầm thêm khoảng 10 đến 15 phút. Khi ăn thửu phần cà rốt chín mềm thì rưới bát bột mì ở bước 3 vào, đun đến khi hỗn hợp nước xốt hơi sáng đặc thì tắt bếp. Múc ra đĩa dùng kèm với bánh mì hay cơm trắng.
Hồi đó, nam nữ thích nhau được phép hẹn hò, ngủ chung tâm sự mà không làm gì hết. Giờ cái đầu bọn trẻ bị con sâu nó ăn nên cái chân, cái tay không yên. Hễ nằm với nhau là làm bậy thôi! Tôi đã từng ngủ chung với 30 cô gái nhưng chỉ nắm tay và ôm nhau là cùng". Anh Thiên - công nhân chuyên xây nhà mách: "Thường họ dễ dàng vào làng dụ gái là nhờ có bài riêng, luôn đi kèm với rượu và bánh kẹo trên tay. Rượu để ngồi uống với chủ nhà, bánh thì cho cô gái. Sau khi lấy được cảm tình thì họ làm trò ong bướm. Có cô bị phạt 2-3 lần mà vẫn không chừa. Cách ngăn ngừa hiệu quả nhất chỉ có cơ quan quản lý công nhân mới làm được. Thường các công ty giữ lại một phần lương của công nhân, quy định ai vào làng mà bị tố làm bậy thì sẽ bị đuổi việc, mất lương thì họ mới sợ".
18 tuổi, cô như hầu hết các thanh niên ngày nay – chán sống chung trong một gia đình nề nếp. Cô không chịu nổi lối sống khuôn phép của bố mẹ nên muốn rời khỏi họ.
- Con không muốn tin ông trời của ba mẹ. Con mặc kệ, con đi đây!
Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ vì không tìm được việc làm. Cô đã phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ra làm thứ để mua bán, đổi chác.
Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.
Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu tha thiết:
- Làm ơn cho tôi dán tấm hình ở đây!
Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”.
Vài tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô đến nơi cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn chống đói. Cô chẳng buồn chú ý đến những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: “Có phải mẹ mình không nhỉ?”.
Cô không còn lòng dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”. Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.
Lúc đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng, cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà.
Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô chạy vội lên buồng ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ dậy:
- Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!
Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô nói với mẹ:
- Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!
Bà mẹ nhìn con âu yếm:
- Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!
Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!
500g thịt bắp bò, 1 củ cà rốt, 2 nhánh tiêu xanh, 1 hộp nhỏ cà chua xay sẵn, 1 thìa súp pa-tê, 1 thìa cà phê bột mì hay bột bắp, Gia vị: Muối, hạt nêm, đường, nước mắm, hành khô, dầu điều.
Thực hiện:
Tiêu xanh rửa sạch, đập dập. Bắp bò rửa sạch, cắt quân cờ to vừa ăn, ướp vào một thìa nhỏ dầu ăn, nửa thìa muối, một thìa súp cà chua xay sẵn, hạt nêm, tiêu xanh, trộn đều, ướp khoảng 30 phút đến 1 tiếng.

Cà rốt rửa sạch, cắt quân cờ vừa ăn, cho cà rốt vào chảo, rán vàng. Đun nóng một ít dầu điều, phi hành thơm, cho thịt bò vào xào săn lại. Tiếp theo, cho phần cà chua xay vào, thêm nước lọc hay nước dừa tươi, đun sôi, hầm đến khi thịt bò mềm.
Bột mì cho ra bát, hòa với một ít nước để bột mì tan. Thịt bò khi hầm, cho pa-tê vào đun, đun sôi khoảng 5 phút, nêm nếm gia vị lại cho vừa ăn. Cho tiếp cà rốt vào đun cùng, hầm thêm khoảng 10 đến 15 phút. Khi ăn thửu phần cà rốt chín mềm thì rưới bát bột mì ở bước 3 vào, đun đến khi hỗn hợp nước xốt hơi sáng đặc thì tắt bếp. Múc ra đĩa dùng kèm với bánh mì hay cơm trắng.
Hồi đó, nam nữ thích nhau được phép hẹn hò, ngủ chung tâm sự mà không làm gì hết. Giờ cái đầu bọn trẻ bị con sâu nó ăn nên cái chân, cái tay không yên. Hễ nằm với nhau là làm bậy thôi! Tôi đã từng ngủ chung với 30 cô gái nhưng chỉ nắm tay và ôm nhau là cùng". Anh Thiên - công nhân chuyên xây nhà mách: "Thường họ dễ dàng vào làng dụ gái là nhờ có bài riêng, luôn đi kèm với rượu và bánh kẹo trên tay. Rượu để ngồi uống với chủ nhà, bánh thì cho cô gái. Sau khi lấy được cảm tình thì họ làm trò ong bướm. Có cô bị phạt 2-3 lần mà vẫn không chừa. Cách ngăn ngừa hiệu quả nhất chỉ có cơ quan quản lý công nhân mới làm được. Thường các công ty giữ lại một phần lương của công nhân, quy định ai vào làng mà bị tố làm bậy thì sẽ bị đuổi việc, mất lương thì họ mới sợ".
18 tuổi, cô như hầu hết các thanh niên ngày nay – chán sống chung trong một gia đình nề nếp. Cô không chịu nổi lối sống khuôn phép của bố mẹ nên muốn rời khỏi họ.
- Con không muốn tin ông trời của ba mẹ. Con mặc kệ, con đi đây!
Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ vì không tìm được việc làm. Cô đã phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ra làm thứ để mua bán, đổi chác.
Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.
Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu tha thiết:
- Làm ơn cho tôi dán tấm hình ở đây!
Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”.
Vài tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô đến nơi cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn chống đói. Cô chẳng buồn chú ý đến những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: “Có phải mẹ mình không nhỉ?”.
Cô không còn lòng dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”. Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.
Lúc đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng, cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà.
Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô chạy vội lên buồng ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ dậy:
- Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!
Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô nói với mẹ:
- Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!
Bà mẹ nhìn con âu yếm:
- Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!
Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!
Your Comment
